Ăn tối nhà Valis Homestay lạ lẫm thú vị !

Lần đầu tiên ăn tối tại nhà Valis Homestay lạ lẫm thú vị như một trải nghiệm nhỏ. Ẩm thực xứ Hồi vốn phong phú với nhiều sắc màu và hương liệu. Chưa biết ăn được món gì nhưng chắc chắn sẽ ngon vì đói.

Tóc gió thôi bay

Đêm ấy đứng lặng lẽ trước Thánh địa đền thờ Imam Rezza. Khi cơn lạnh ngấm vào tận xương vì phong phanh. Tôi đi xe ôm, anh xe máy thồ chở đi ngoằn ngoèo qua vài con phố. Đường phố thấp thoáng ánh đèn vàng xe hơi rất nhiều. Chúng tôi đi đầu không mũ bảo hiểm, chàng xe ôm râu tóc xồm xoàm bay phần phật trước gió lạnh. Nhờ nép mình sau nên cũng bớt đôi chút.

Về tới nhà trọ cũng kịp lúc săp bắt đầu ăn cơm tối. Trước khi đi tôi đã đặt ăn tối tại nhà trọ cho biết mùi bản địa. Đến giờ ăn tối, khi tôi định bước vào bác chủ nhà đã ngăn tôi lại, yêu cầu chờ một chút. Một chút ấy là để chợ bác gái quấn lại khăn che tóc ! Quan niệm phụ nữ không cho người lạ nhìn đầu tóc là bất biến. Đầu tóc phụ nữ không được che lại xem như khỏa thân vậy. Một xứ sở thật lạ lùng. Sống tại xứ này đúng là tóc gió thôi bay. Tóc ngắn hay dài, đen nhánh hay bạc trắng đố ai thấy được. Tôi chợt cười thầm mà nghĩ đến mấy em tóc dài xứ Huế.    

Ăn tối nhà Valis Homestay 

Bác trai có giới thiệu qua nhưng bác gái không ngồi ăn chung. Tất cả các món ăn trên bàn đều do bác gái nấu. Ngồi ăn chung còn có một nhà văn nữ người Pháp đã qua đây một thời gian. Dĩ nhiên tôi không biết sẽ ăn như thế nào. Bác trai vui vẻ giới thiệu tên từng món ăn và cách sử dụng. Ôi ! những cái tên khó nhớ. Món đầu tiên tôi ăn là salad trộn dầu ôliu. Người dân nước này thường hay sử dụng dầu ô liu từ lâu. Dĩa salad với các loại rau củ bản địa nhiều sắc màu cho tôi một hương vị thơm là lạ.

Thứ nữa cơm có màu trắng khó tả tại xứ Iran từng hạt rời rạc nhau riêng biệt. Phải chăng xứ khô nên gạo cũng khô theo hay ăn bốc cho thuận tiện. Bác ăn bằng nĩa, muỗng và dĩa bình thường. Món thịt bò hầm với hành tây và nhiều gia vị khác tôi chưa biết. Hành tây trắng luôn luôn bên cạnh mâm cơm của người Hồi, món bất khả thiếu. Món súp cari nóng hổi thơm và ngon. Tôi vừa lạnh vừa đói nên món súp thật hợp khẩu vị. Một bữa ăn ba người từ nền văn hóa khác biệt. Niềm vui du lịch tự do là tương tác và thưởng thức sự khác biệt này. Nhập gia tùy tục nên nhà văn nữ người Pháp cũng có khăn choàng đầu.

Bữa cơm thân thiện vui vẻ.

Tôi nhìn hình ảnh bác trai gia chủ húp xoàn xoạp trên dĩa của mình mà vui. Hiếu kỳ vừa ăn vừa quan sát quanh quất xem còn bác gái hai, ba, tư nào không. Sau này khi người con trai bác chở ra bến tàu tôi đã hỏi cha em có mấy vợ. Chàng trai vui vẻ cười ngặt nghẽo vì câu hỏi này. Em kể từng nghe nhiều khách du lịch hỏi như vậy. Thật ra cha em có một vợ còn lo chưa nổi, như em sau này mơ chỉ có một vợ thôi. Bới phải thật sự giàu có mới lấy được nhiều vợ. Đất nước gần bốn mươi năm cấm vận người giàu không nhiều. Thiện tai !   

Một bữa ăn tối vui vẻ tại nhà trọ Valis Homestay là trải nghiệm cần thiết. Như một sự giao lưu văn hóa và thiện cảm với nhiều người viễn xứ. Tối đến phòng trọ nhận thêm vài khách. Một em nam người Nhật và mấy bạn trẻ khác. Wifi xứ này như của hiếm nên khỏi check in gì nữa. Tôi tổng vệ sinh và làm một giấc ngon lành sau một ngày miệt mài trên tàu xe các loại. Hy vọng trong mơ tôi sẽ tìm được dấu chân nàng kể chuyện ngàn lẽ một đêm của Ba Tư huyền ảo.    

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Giới thiệu kênh EatSleepYangon du lịch Myanmar !

Samgoshare lần đầu giới thiệu kênh EatSleepYangon du lịch Myanmar trên Youtube như muốn quảng …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.