Chiều buông nắng tạm biệt lâu đài Nagoya

Tôi viết chiều buông nắng tạm biệt lâu đài Nagoya như một lời chia tay. Lời tạm biệt phảng phất chút buồn, tôi đến tham quan rồi xa như bao du khách khác. Lâu đài Nagoya ở lại sừng sững với thời gian như một chứng nhân hùng hồn của lịch sử. Thân phận của mỗi con người trong xã hội đều chịu tác động của lịch sử. 

Loanh quanh trong tháp chính, nơi trưng bày một số hiện vật con sót lại. Bất giác tôi có nhiều nghĩ ngợi, thời gian đôi khi trôi rất chậm mà lắm lúc cũng thật nhanh. Hơn 400 năm trăm đã trôi qua ở nơi này thuở ngày xưa chỉ một làng chài. Thử hinh dung thuở ấy, khi chiều buông có lẽ nơi đây chỉ một màn đêm đen thẩm. Trong ngày tháng đêm đen ấy có nhiều người bàn mưu tính kế xâm chiếm lãnh thổ của nhau.

Đao kiếm vô tình 

Lòng tham mở rộng địa bàn ám ảnh khát khao lớn nhất trong thời kỳ luật lệ chưa phân định rõ ràng. Mạnh được yếu thua như sinh tồn trong lẽ tự nhiên. Cuối cùng những bảo vật như đao kiếm im lìm trong tủ lâu đài Nagoya. Tự nhiên có ngày, một chàng trai xứ lạ lang thang ngắm nghía thở dài thầm nghĩ. Đao kiếm vô tình đã thấm biết bao nhiêu máu của đồng loại. Quá khứ đã dạy cho nhiều bài học quý. Tạm biệt lâu đài Nagoya còn tôi tiếp tục chuyện riêng mình trở về Kyoto chuẩn bị cho một hành trình khác.

Một di vật kiếm ngắn
Một di vật kiếm ngắn. Photo Samgoshare 

Tôi đứng trong tháp chính nhìn nắng dần buông qua những ô cửa nhỏ. Xa xa phố xá nhà cao tầng san sát đã thay thế cho hình ảnh thuở xưa rất nhiều. Xung quanh lâu đài Nagoya nguòi dân cũng đang hoạt động sinh tồn với công việc thường ngày. Sau khi tham quan bồn tắm ngày xưa của lãnh chúa. Ra về nhìn lại ngạch cửa mòn đã biết bao dấu chân qua. Và một lần nữa dường như vẫn kinh ngạc, ngày ấy người ta xây dựng mà không cần chất kết dính. Thật độc đáo.

Cho tôi nương nhờ lúc thở than

Ra ngoài, ngồi nghĩ chân nơi đây nhìn dòng người ngược xuôi qua lại. Mặc thời gian lặng lẽ trôi trong một chiều vơi vơi nhiều nghĩ ngợi. Hạnh phúc của những chuyến rong chơi du lịch xa đôi khi mõi chân dừng lại. Nhìn thời gian trôi chầm chậm ngồi nhấm nháp chai nước hoặc cây kem mát lạnh tại một nơi chốn hoàn toàn xa lạ. Tôi ngồi dưới bóng mát cây đời của nhân gian che nhờ một khoảnh khắc. Giúp cho kẻ phàm trần này mong lấy sức tiếp tục làm người lữ khách. Tình cờ thấy lại nhóm cổ trang lúc ban đầu, tạm biệt các hậu duệ Samurai săc sỡ sắc màu.

Chia tay tạm biệt lâu đài Nagoya với bầu trời hôm ấy với nhiều đám mây trắng bồng bềnh dường như ngày một bay cao hơn. Tạm biệt các tường thành đá sừng sững bao tháng năm qua “cho tôi nương nhờ lúc thở than “.

Photo Samgoshare 

 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.