Chuyến tàu kỹ niệm từ Takayama đến Toyama

Chuyến tàu kỹ niệm từ Takayama đến Toyama kể chuyện đi tàu. Học sinh đến trường chủ yếu bằng tàu rất nhiều tại đât nước mặt trời. Người Nhật đã tổ chức cuộc sống quy hoạch tính toán sử dụng cho các thành phần dân cư của đất nước thật bài bản. Các em vùng xa vùng sâu cũng hưởng được thành quả của công cuộc cách mạng công nghiệp hóa. 

Trên toa tàu chỉ có ghế ngồi đơn giản rộng rãi, tàu chạy chậm do địa hình vùng núi. Tuổi đến trường, học sinh nước nào cũng biết chuyện trò rôm rả vui đùa rất hồn nhiên. Tiếng tàu vang xình xịch đưa hắn trở về miền ký ức thuở nào. Khi hắn với bạn đã cùng nhau nhảy tàu từ ga Kim Liên Đà Nẵng ra Huế. Nhảy tàu một thuật ngữ sinh viên hay dùng cho thuở ấy. Thuở không có tiền phải đi lậu vé. Mấy anh kiểm soát viên trên tàu có gặp chỉ biết cười trừ. Trên chuyến tàu chiều đó, hai thằng sinh viên chia nhau một củ khoai lang nguội từ thuở nào. Hai thằng ngồi nhìn tàu băng qua làng mạc, ruộng đồng, sông núi đếm được đã qua mấy cái hầm sẽ đến quê hương. Một thời đong đầy kỷ niệm.

Xem phim tài liệu Nhật Bản

Bây giờ, hắn ngồi nhìn qua ô cửa sổ những làng mạc, ruộng đồng và đồi núi của một xứ khác. Những thửa ruộng nhỏ mang màu xanh lúa mới cấy. Những con suối, con sông, mái nhà quê nhỏ, các con đường làng uốn lượn. Lần lượt hiện ra và từ từ mất hút nhường cho cảnh vật khác, đời sống khác. Cuốn phim đời về làng quê Nhật Bản đang chiếu chậm ngay trước mắt. Tôi thích tàu vì ưu điểm này của phương thức di chuyển cũ xưa. Di chuyển chậm có giá trị rất riêng với du khách thích thả hồn mình về nơi hiền hòa yên ả. Những tưởng đã được chôn chặt trong một miền ký ức thẳm sâu. Cứ thế cảnh vật quanh con tàu luôn thay đổi tha hồ ngắm nhìn muôn mặt cuộc đời.

Chuyến tàu không đông đúc ai cũng có chỗ ngồi và vẫn còn dư ghế. Thỉnh thoảng mình ngồi qua bên này hay bên kia. Tôi như muốn uống trọn ly bia đời cảnh vật của hai bên. Tàu dừng rất nhiều ga xép nhỏ cho các em học sinh lên và xuống. Mỗi khi như vậy mình thường quan sát bên ngoài ga xép nhỏ không có tí rác nào. Tàu dừng lại tiếp tục, học sinh đi học như xe buýt vậy. Qua hết làng mạc, học sinh đã xuống hết từ bao giờ, chỉ còn lại vài du khách trên chuyến tàu. Không gian trên tàu trở nên rộng rãi hơn, thoải mái hơn. Chạy được hơn một giờ dừng lại cứ tưởng tàu dừng lại ga xép như mọi khi.

Chuyến tàu đong đầy kỹ niệm

Tôi thấy vài du khách xuống, tàu chỉ còn lại ba người trong gia đình. Đang lo lắng, anh lái tàu tới yêu cầu xuống ga cũng chưa hiểu chuyện gì. Nhìn thấy các khách đi cùng chuyến đang kéo va ly qua một chuyến tàu khác đậu phía trước. Thôi thì lỡ bước sang ngang đành đi theo. Lên một chiếc tàu khác nằm trên một đường ray khác hướng về Toyama, lúc đó mới hiểu ra chuyển tàu. Do nhà điều hành tàu càng lên cao càng dốc nên thay tàu giữa đường. Chưa đầy 100 km dùng đến hai con tàu hỏa. Kakaka. Đời thường nghe thay ngựa giữa dòng mấy khi thay tàu giữ đường, rứa mà có thiệt lạ xứ người.

Khách hàng là Thượng đế!

Con tàu này được trang trí đẹp hơn chỉ có hai toa và vài du khách. Phải chăng tàu dành cho du lịch nên cải tạo sang chảnh màu mè hơn. Tàu chạy ngang đoạn này có nhiều cảnh rất đẹp. Đồi núi chập chùng, có đoạn chạy dọc theo con sông cảnh quan rất tuyệt. Cây cối xanh màu lá, dòng sông xanh màu nước hòa cùng với trời cao xanh ngăn ngắt. Ôi màu xanh bất tận chạy dài cùng tôi đoạn dường dài. Làng quê Nhật Bản hiện ra bình yên, an lành chi lạ. Con đường từ ga Takayama đến ga Toyama xuyên qua nhiều núi đồi sông suối. Tôi đang xem cuốn phim phong cảnh của xứ mặt trời, tàu chạy chậm dễ nhìn cảnh hai bên. Cuối cùng con tàu đã tới nhà ga Toyama và một chuyện nhỏ về thẻ tàu JR Pass 

Photo Samgoshare 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.