Home / Asia / Chuyện trò vui vẻ ăn cơm khuya trên tàu !

Chuyện trò vui vẻ ăn cơm khuya trên tàu !

Chuyện trò vui vẻ ăn cơm khuya trên tàu là ghi chép lại đôi chút về ăn tối trên tàu của Samgoshare. Trò chuyện với ba người khách bản xứ đến khuya nên muốn thử “cơm tàu” Iran cho biết. Sợ đến sáng hết có cơ hội ăn cơm tàu. Ăn như một kỹ niệm nhỏ vậy.

Như trang nhật ký ngắn của Samgoshare. Một ghi chép về người dân và ẩm thực trên tàu đi từ Tehran đến Tabriz. Chuyến tàu cho hành trình xuyên đêm hơn 600km. Đi du lịch luôn tính toán sao cho trục thời gian đi lại giữa nơi chốn xa gần phải hợp lý. Ngủ một đêm trên tàu cũng có niềm vui rất riêng vì trò chuyện với người bản xứ. Hiểu thêm một chút về họ. 

Khi tôi khen phụ nữ Iran quá đẹp, ông đã cười nheo cả hai mắt. Ông còn đề nghị hay là qua đây cưới thêm cô vợ nữa ! Kakaka. Khi tôi hỏi ông có mấy vợ ông lại cười độ lượng. Nụ cười vì sự ngộ nhận của người khác xứ Hồi. Cả đời ông chỉ có một vợ và được đứa con gái lớn đã có chồng. Từ đó mới biết rằng xứ Hồi muốn có 4 vợ đâu có dễ vậy trời !

Âu cũng là định mệnh cho mỗi dân tộc.

Trò chuyện qua lại khá lâu, qua câu chuyện ông hài long với hiện tại nhưng nuối tiếc một thời của thuở trước. Âu cũng là định mệnh cho mỗi dân tộc. Mỗi một chọn lựa đều có một có một kết thúc nhất định. Sau này tôi gặp vài người nữa mới cảm nhận được sự nuối tiếc rõ nét hơn. Đơn giản chỉ cần so sánh đời sống, văn hóa, môi trường của nhân dân với các nước khác là thực tế chân lý nhất.

Ăn tối trên tàu hỏa Iran thế nào? Tôi mời họ đi ăn cho vui nhưng buổi tối với họ thế là đủ. Tôi thì muốn đi ăn cho có trải nghiệm ăn uống trên tàu. Đi qua vài toa thì tới toa bán hàng cơm nước trên tàu. Buổi tối khuya nên vắng người ăn, trong toa chỉ có một người đang ăn. Tôi nhìn bảng thực đơn nhưng chưa rõ món gì chỉ thấy quen thuộc món cơm với thịt nướng kiểu Kebab đã từng ăn. Tính gọi thử món khác nhưng nhà bếp bảo chỉ còn vài món trong thực đơn. Thoáng một chút có dĩa cơm trắng muốt với thịt nướng Kebab đem ra. Lần này có thêm bơ, chanh tươi. Hộp sữa chua và dĩa bánh mì Sangaka.

Họ luôn đem hai thứ cơm và bánh mì.

Cơm xứ này trắng ngỡ ngàng và rời rạc chi lạ, các hạt cơm không dính vào nhau như xứ Việt. Có thể cái nắng cái gió xứ này đã làm khô luôn chất nhựa của gạo. Nhớ lại sáng nay đã ăn bánh mì soup với bánh mì Sangaka, trưa ăn bánh mì dài Kebab. Chừ nhìn bánh mì khô khốc thấy ớn. Họ luôn đem hai thứ cơm và bánh mì. Tùy chọn. Tôi thấy dĩa cơm với thịt nướng là ấm bụng. Những hạt cơm rời rạc cuối cùng cũng đi vào đêm trường dạ dày. Đêm khuya dần khi tôi trở lại các hành khách chung khoang đã ngáy. Tôi nhẹ nhàng vào gường dưới của mình nằm ngủ.

Đêm thứ hai xa nhà ngủ trên tàu xứ lạ. Tiếng bánh tàu chạy trên đường ray rung lắc đều đều đưa tôi vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị. Tìm theo dấu chân xưa của nàng Sheherazade phải vậy thôi.

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Lang thang qua các chiếc cầu thành Venice. Photo Samgoshare

Lang thang các chiếc cầu thành Venice !

Samgoshare lang thang các chiếc cầu thành Venice kể về xứ sở vùng sông nước. …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.