Cơm trưa bình dân tại đền mặt trời Konark Ấn Độ !

Chiều xế mãi mê lang thang trong di sản chồn chân ngồi thở. Sáng quầy quả vài miếng thức ăn từ khách sạn nay đã cồn cào gan ruột. Tạm biệt các nghệ nhân tài hoa thuở trước, ra bên ngoài tìm kiếm chút bỏ bụng. Gần đền có nhà hàng phục vụ ăn uống cho khách hành hương. Tôi được bữa cơm trưa bình dân tại đền mặt trời Konark Ấn Độ.

Cơm trưa bình dân

Tôi vào gọi cho mình món theo thực đơn có sẵn. Chốc lát một mâm inox nhiều ô chứa món ăn lạ lẫm đưa đến. Quen thuộc như cơm trắng vẫn rất khác. Loại gạo Jasmin  xứ này khi nấu không có dính vào nhau như quê mình. Cơm kiểu này phù hợp cho ăn bốc tay rất phổ biến vùng Nam Á và Trung Đông. Bữa ăn đạm bạc thật cầu kỳ có những năm món. Gồm món súp nấu đậu thế canh, món cà tím hấp sữa, món salad cà chua và hành tím xắc nhỏ, món khoai tây, cà rốt hầm và món tưởng mặn lại ngọt.

Các món ăn người Ấn chủ yếu sử dụng thực vật hạn chế động vật. Tôi phát hiện điều này sau ba tuần lang bạt qua chín thành phố của nước này. Phải chăng nhờ lấy thực vật làm thức ăn chính nên bản tính người Ấn hiền?

Bữa cơm trưa lạ lẫm
Cơm trưa bình dân tại đền mặt trời Konark Ấn Độ ! Photo Samgoshare

Vì đói nên ăn rất ngon lành. Khi ăn chợt nhớ lại một du khách tình cờ gặp trong đền rất đặc biệt. Một bà già gần bảy mươi tuổi đi du lịch bụi mình ên. Khi nhờ tôi chụp hình giúp với chiếc điện thoại đã bể màn hình. Lão bà bà hào hứng khoe các nơi đã qua, tôi giật mình vì sự trải nghiệm đơn độc. Bà lão một mình ngao du sơn thủy tại hạ thật bái phục. Bữa trưa đơn giản rẽ tiền nhưng thật ấm lòng nơi đất khách. Nhiều người còn tiếp tục hành hương qua một đền khác gần bờ biển. Tôi thấm mệt nên nghĩ ngơi và tìm đường về thành phố, chưa biết sao.

Mưu sinh quanh đền

Dạo một vòng bên ngoài xem thiên hạ mưu sinh quanh đền. Cửa hàng bán Jhal mudi lại đựng các món ngâm trong hủ thật lạ, quán bán các loại hạt, bán đồ lưu niệm, mũ nón và nhiều thứ hàng hóa linh tinh. Chàng bán kem nở nụ cười hiền hậu, chiều xung quanh khá vắng. Tới tiệm tạp hóa ven đường hỏi thử bến xe về lại thành phố. Họ bảo cứ đứng gần đó xe sẽ tới, khoảng hơn 30 phút sẽ có một chuyến. Rùng mình nhớ lại chuyện phải đứng trong chen chúc giữa biển người trong hai tiếng nữa.

Sau gần 30 phút chuyến xe trở lại lăn bánh, chiều nên ít người về thành phố. Ngồi được ghế đàng hoàng thật mừng. Chuyến xe trở về thành phố không đông người như thầm nghĩ. Đời vẫn có người phù hộ, thiện tai. Sau hai tiếng xe trở lại thành phố, chiều buông thấm đẫm, đêm bắt đầu. Tôi không thể biết mình phải dừng lại ở bến xe nào. Cảm nhận đã bị lạc nên đành xuống một bến kế tiếp nào đó. Kiểm tra bác Google mới biết lạc vài cây số, phải thuê xe tuk tuk trở về khách sạn. No problem. Bác tài tuk tuk chở bị lạc thêm một vòng nữa, vô tình tham quan nhiều con đường đêm của Bhubaneswar.

Vài nét đêm tại Bhubaneswar

Nghĩ ngơi chờ đêm buông ở một nơi xa lạ, tổng vệ sinh, nạp thêm năng lượng. Lang thang ra đầu ngõ gặp nhóm nhạc xóm, chơi trong đền rất vui vẻ và ấn tượng. Sau lúc âm nhạc truyền thống kết thúc, rong ruổi tìm hiểu ẩm thực đường phố tại Bhubaneswar. Những ngẫu nhiên cứ đến rồi đi tự nhiên như gió như mây, như đêm lên đèn. Rảo bước băng qua nhiều khu phố quan sát đời sống về đêm, thành phố nhỏ nhắn thật yên bình. Người dân trên đường phố, đó đây vẫn lặng lẽ mưu sinh theo cách của mình. Trên những nẽo đường đô thị luôn có hình bóng thầm lặng của người bán hàng rong. Một phần lịch sử ít được ghi nhận từ những con người bình dị ấy.

Photo Samgoshare 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Dạo chợ đêm ẩm thực thị trấn Nyaung Shwe ! Photo Samgoshare

Dạo chợ đêm ẩm thực thị trấn Nyaung Shwe !

Sau khi xem biễu điễn múa rối cả nhóm lượn một vòng thị trấn xem …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.