Dạo dòng sông cạn Zayandeh Rud tại Isfahan !

Dạo dòng sông cạn Zayandeh Rud tại Isfahan kể câu chuyện tình cờ của lữ khách và người con gái bản xứ. Nhớ chiều gần tối dạo theo con sông Zayandeh Rud gặp em gái sinh viên khá xinh xắn. Bắt chuyện hỏi vài thêm vài điểm tham quan em vui vẻ trả lời. Em bảo, anh nên vào mùa Xuân con sông mới có nước, mùa này cạn khô. Anh sẽ trở lại vào mùa Xuân nào đó, liệu có còn gặp lại? Em cười, hy vọng anh may mắn, nàng thật biết đùa !

Dòng sông cạn Zayandeh Rud

Hai ngày trước tôi đã thấy con sông Zayandeh Rud này, lúc ấy hết sức ngỡ ngàng. Nay biết thêm thông tin mùa Xuân sẽ có nước thật mừng, hy vọng dòng sông sẽ rất đẹp. Lâu nay, mình sống xứ nhiệt đới gió mùa, nhắc đến sông đương nhiên phải có nước. Câu nói cửa miệng đất nước hay sông nước là một cặp phạm trù song hành với nhau. Một mặc định tất yếu, cứ nghĩ trong đất có nước ẩn mình nương náu, tận cùng dưới nước có đất nương tựa. Nhớ về sông cũng vậy, có nước mới gọi thành sông những con sông quê đã thành hoài niệm. Bước ra một bước với thế giới khác biệt sông không phải lúc nào cũng có nước !

Sông cạn !
Dạo sông cạn đá mòn Zayandeh Rud tại Isfahan ! Photo Samgoshare

Sáng dậy sớm trời khá lạnh khoảng bảy tám độ, mất vài phút có thể gặp dòng sông. Ngày cuối Thu đi dưới lòng sông nghe tiếng sỏi đá va vào nhau lạo xạo vui tai. Cứ ngỡ câu hát “sông cạn đá mòn” là một hình ảnh không thể. Càng không có chuyện làm sao ta gặp được nhau thật khó xảy ra. Vậy mà bước ra khỏi xứ Việt, nhiều vùng trên thế giới có sông cạn đá mòn thật sự. Và tình cờ gặp được nhau tưởng như khó như lên trời. Thăm Iran vào những tháng cuối Thu, không ngờ con sông huyền thoại Zayandeh Rud lại cạn đáy đến bất ngờ. Lòng sông trở thành sân rộng có thể đá banh, cỏ mọc chen lẫn giữa đá sỏi. Người phương xa đến chơi thấy con sông cạn thật lạ.

Loanh quanh chân cầu

Ngày ấy, tôi vừa đi vừa nhìn cây cầu Si O Se Pol nổi tiếng vắt ngang sông. Đi dọc theo phía dưới quan sát chân cầu người ta đã xây dựng thế nào? Vì sao cây cầu hoàn toàn được xây dựng với kết cấu gạch đá vẫn tồn tại bền vững hàng trăm năm? Thuở bê tông cốt thép ứng lực chưa ra đời vẫn có nhiều cây cầu thật đẹp. Bằng ứng dụng chân đế cùng ứng lực của những vòm cong người ta đã xây cầu chỉ bằng gạch đá. Những viên gạch xây đều mạch tăm tắp, nhìn xuyên các chân cầu thẳng tắp xa tít. Nhìn ánh sáng bình mình buổi sớm chan hòa lan tỏa dưới chân cầu rất hấp lực. Những con chim vẫn đứng phơi nắng sớm mai.  

Những công nhân quét dọn vệ sinh làm công việc thường ngày. Đứng nhìn ánh sáng chiếu dài cả một lòng sông rộng, xa xa còn có vài cây cầu khác. Chiều ấy, tôi bên em theo con đường đi bộ một đoạn dài, biết bao giờ gặp lại. Tối ấy, may nhờ em gái chụp mới có được tấm hình lưu niệm với chiếc cầu huyền thoại trong đêm. Những khoảnh khắc ngắn ngủi vui vẻ gặp gỡ một tâm hồn Ba Tư trong sáng thiện lành.

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Thăm chùa Long Sơn. Photo Samgoshare

Chia tay Đài Loan thăm chùa Long Sơn !

Thấm thoát mười ngày trôi qua thật nhanh chóng. Sáng ngày mai viếng chùa Long …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.