Đợi chờ tại bến xe Karandish thành phố Shiraz

Từ thành phố Shiraz tiếp tục lên đường đến với cố đô Isfahan nổi tiếng bằng xe buýt. Lúc trước đã có nghiên cứu đặt vé xe buýt trực tuyến từ Việt Nam. Quá trình mua vé xe buýt có vài trở ngại không thành nên phải tùy cơ ứng biến lúc qua đây. Nhờ kinh nghiệm từ lần mua đầu tiên, về sau sử dụng luôn các chuyến xe buýt xuyên qua vài thành phố. Câu chuyện đợi chờ ở bến xe Karandish tại Shiraz có kỹ niệm nhỏ khó quên. Tình cờ gặp nhau ngồi uống ly trà nóng giữa bến xe cuộc đời, sau đó mỗi người mỗi ngã.

Nhờ tiếp tân đặt vé xe 

Nhớ lại tối hôm trước (22/10) nhờ anh tiếp tân tại khách sạn Niayesh Boutique. Anh đặt giúp vé xe buýt đến thành phố Isfahan. Anh liền gọi điện thoại viết vào tờ giấy ký cái rẹt đưa xem như xong. Ngạc nhiên hơn trước đó anh còn đưa thời gian biểu giờ xe chạy tự chọn. Giá vé chỉ 350000 Irr tương ứng 35000 Toman làm mình bối rối hết sức tưởng anh nhầm. Cố gắng hỏi lại anh gật đầu nên chọn xuất phát vào lúc mười hai giờ đêm chính Ngọ giờ Hoàng đạo. Trước đó đặt vé trên mạng của hãng xe Hamsafar xem giá 40€ cộng thêm phí 12 € vị chi  52€ méo mặt. Thực tế mua tại bến xe chỉ mười đô la Mỹ.

Nếu đặt trực tuyến trang web sẽ cung cấp cho một Code tới Iran liên lạc trả tiền. Không ngờ chênh lệch lớn giữa hai phương thức mua nhiều như vậy. Liệu có đều gì khác mà chưa hiểu ví như xe thường với xe VIP chăng? Lần ấy tới bến xe sớm khoảng 7h30, gọi luôn taxi trước khách sạn hết 10000 Toman. Từ taxi bước xuống bến xe rất rộng gặp một số người hỏi đến đâu, Tehran hả, có vé chưa? Nhìn nhóm người tùm lum tá lả như các anh cò xe quê Việt. Nhẹ nhàng bảo có vé đàng hoàng vào bên trong tòa nhà ga lớn. Bến có nhiều hãng xe, dễ dàng thấy bảng Hamsafar, muốn đổi sớm hơn vào 11 giờ đêm. 

Nhân viên bán vé gồm một trung niên với hai cô gái vui vẻ đồng ý. Hỏi rõ tên mình và từ đâu đến? Một lần nữa trả lời đến từ Việt Nam vang lên. Trong đời mình chưa bao giờ phải giới thiệu đến từ Việt Nam hay người Việt Nam với niềm vui khó tả. 

Uống trà với người bản xứ

Trong lúc đợi nhờ chuyến xe đêm tại bến xe Karandish Terminal đã gặp chàng trai lạ. Nhật ký của đêm hôm ấy viết “Ngồi cạnh mình trong lúc chờ xe, một chàng trai có tên Heshmat đang sống ở thành phố Bandarabas. Chàng trai ở thành phố Bandar Abbas gần eo biển Hermuz sôi động tàu chở dầu. Lúc đầu chàng hơi ngại ngùng một chút vì ngôn ngữ, sau đó bằng cử chỉ ký hiệu cũng vui vui. Chàng mua một ly trà mời mình. Hai ly trà nóng và vài viên đường vuông trắng tinh, ngồi giữa bến xe xứ người chợt làm ấm lòng kẻ lạ. Thật đáng quý sự thân thiện mến khách chân tình của người bản xứ. Đơn giản nhưng thật chân tình.  

Ly trà bên người dân Ba Tư tại bến xe.
Ly trà bên người dân Ba Tư tại bến xe. Photo Samgoshare

Do đã biết cách thức uống trà kiểu Ba Tư từ trước. Lấy viên đường chấm vào ly trà nóng cho vào miệng, vừa thổi vừa uống một ngụm nhỏ. Chàng nhìn mình mĩm cười thú vị. Sau đó mình cho xem một số ảnh chụp hôm buổi sáng. Tình cờ uống trà với mấy ông già ở chợ Tehran, chỉ cho mình cách uống trà kiểu Persian. Trà pha rất nóng cũng đúng vì trời lạnh khoảng vài phút trôi qua trà trở nên nguội liền. Tình cờ chàng gặp ba người bạn, cuộc chuyện trò của dân bản xứ trở nên rôm rả và sinh động”.

Cuối cùng cũng đến giờ xe buýt của chàng xuất phát. Chia tay tạm biệt với người tình cờ gặp ở bến xe, uống một ly trà nóng biết bao giờ gặp lại. Những cuộc gặp gỡ tình cờ lúc phiêu du tại đất nước Iran giúp tôi cảm nhận được nhiều điều. Đời sống quanh miền đất này có nhiều con người thiện lương mang tâm hồn Ba Tư trong lành rộng mở. 

Chàng trai bản xứ và các bạn.
Chàng trai bản xứ với các bạn tại bến xe Karandish Shiraz. Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.