Đời thường quanh bảo tàng lịch sử Jakarta  

Sau khi tham quan bảo tàng lịch sử tại trung tâm Jakarta xưa cũ. Khu phố cũ mang âm hưởng buồn hấp dẫn cuốn hút theo cách riêng có. Trưa trời nắng rất gắt vẫn cố gắng loanh quanh bảo tàng khám phá có gì lạ không. Nhờ vậy nhiều chuyện đời thường Jakarta nó diễn ra như đang là. Hiện tại như một bức tranh đời sống động chân thực đến ngỡ ngàng với khách Việt. Chia sẻ vài chuyện đời thường về ăn trưa, nghe hát dạo, chứng kiến ăn uống mua bán lề đường. Chuyện chờ xe taxi đặt từ Gojet giữa trưa nóng kinh người. 

Nghỉ chân giữa trời
Nghỉ chân giữa trời. Photo My Lover

Thong thả rảo bước trước bảo tàng có những khẩu súng thần công vẫn lặng lẽ phơi thân giữa trời ngập nắng. Các em tuổi teen thuê xe đạp màu hồng đặc trưng chạy vui đùa trên quảng trường. Bật cười thấy chỗ xem chỉ tay đoán số phận cuộc đời, ngộ nghĩnh như xứ Việt xưa. Chiếc xe cổ cũ mèm trưng bày cho du khách muốn thuê chở. Xa hơn có em gái đã qua thời xuân sắc, đứng làm dáng chụp hình với khách. 

Hát rong giữa đời

Nhiều gia đình dẫn trẻ em tham quan bảo tàng. Xong chúng vui chơi với các tượng người hóa trang. Vài người hóa trang thành tượng, mỗi người mỗi kiểu rất lạ lẫm đẹp mắt. Người hóa thành anh hùng chiến tranh, người mượn nhân vật điện ảnh. Họ đều vui vẻ chụp chung, tạo dáng theo yêu cầu với nhiều đứa trẻ.  

Tôi tìm chỗ núp nắng với ăn trưa, nhiều quán đông khách hết chỗ ngồi. Gặp quán ăn vào thử gọi món Hamburger bản xứ, cơm nắm với gà chiên bột cũng tạm ổn, không có gì đặc sắc. Ăn xong ghé vào tham quan khu chợ gần đó. Nó nằm tại tòa nhà xưa cũ, bán hàng áo quần, đồ lưu niệm. Chợ buồn đìu hiu vắng khách như bề ngoài cũ kỹ xuống cấp của tòa nhà. Cách thức phục vụ như kiểu bao cấp nhà nước thời xa vắng.

Ra ngoài, ngồi nghỉ chân vì trưa chang nắng, ngồi chưa lâu gặp những ca sỹ nghiệp dư với vẻ mặt thảm buồn đến hát dạo trước mặt. Không phải một người mà nhiều nghệ sỹ đường phố liên tục đến phục vụ. Ca sỹ vĩa hè tại Jakarta nhiều như sao trên trời. Họ hát như đưa đám với giai điệu rầu buồn, có chàng còn vừa hát vừa đàn ghi ta nữa mới ác. Người cho người không, bất giác cũng gởi vài đồng Rupi cho vui với đời. Nhận được tiền, nhạc cũng đột ngột kết thúc như lúc bắt đầu. Họ cũng biết chạy show qua vài đám đông khác.   

Đời thường Jakarta

Tìm lại con đường chính đông đúc xe cộ trước bảo tàng lịch sử Jakarta. Trên đường tản bộ ra ngoài, tôi quá ngạc nhiên khi thấy nhiều con dân bản xứ ngồi bên lề đường. Họ chỉ trải tấm nilong, từng nhóm ngồi giữa trời trưa nắng. Một số người đem cơm chuẩn bị sẳn ra ăn, vài người mua thức ăn bán bên hè phố. Nhìn bữa ăn bên hè phố cũng xót xa cho phận người nghèo đô thị. Ở nước nào cũng vậy, người nghèo là một tất yếu của đời sống đô thị. Lao động thủ công luôn tồn tại trong quá trình kinh tế phát triển. Họ cũng cần có một đời sống tinh thần như bao người.

Tôi không ngờ đặt taxi Gojet xong ngồi đợi như một cực hình giữa lúc thời tiết nóng. Lề đường đầy kẻ mua người bán, ngồi đứng đâu cũng thấy vướng chỗ mưu sinh của thiên hạ. Nhân dịp ngồi quan sát sự mưu sinh xứ người. Cảnh mua bán hàng rong ăn uống bên lề đường rất náo nhiệt. Xe bán thức ăn đặt phía ngoài lề đường, chỗ có bàn ghế ngồi, chỗ lót các tấm nilong dưới và che trên đầu chống nắng. Tiếng gọi thức ăn, tiếng xào nấu, tiếng í ới xen lẫn tiếng ồn ào từ xe cộ đang đi trên đường. Bức tranh đời thường mưu sinh sống động chân thực quá đổi.

Sau hai lần xe Gojet đổi xe vì chỗ đông đúc khó vào. Cuối cùng xe tới, tôi thoát khỏi cái nóng và sự ồn ào náo nhiệt của chợ đời Jakarta mà mừng thầm.

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.