Dừng chân bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe Myanmar !

Sau chuyến lãng du ngoài trời với đồng quê Nyaung Shwe. Ba phượt thủ đến tham quan bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe tại Myanmar. Thị trấn này từng là trung tâm trong giai đoạn của chín triều Saophas bang Shan. Một hình thức tự trị thuộc bang Shan trong lãnh thổ to lớn của đất nước này. Tôi không ngờ tại thị trấn nhỏ lại có bảo tàng văn hóa.

Vài nét hoàng gia tự trị Saophas

Sau cuộc chiến xâm lược của đế chế Mông Cổ 1287, nước Myanmar rơi vào hỗn loạn. Lãnh thổ Miến Điện bị chia ra bốn tung tâm quyền lực chính, mỗi vùng đều có lãnh chúa tự trị riêng. Khu vực Myanmar Thượng, Myanmar Hạ, Bang Shan và Arakan. Khu tự trị của bang Shan ra đời và tồn tại suôt thời gian dài từ 1287 đến 1531. Saophas là tước hiệu hoàng gia cha truyền con nối của các chúa tự trị bang Shan rộng lớn. Saophas truyền đến chín đời và kết thúc vai trò lịch sử trong liên bang Myanmar. Do được tự trị trong thời gian dài nên khu vực này có nền văn hóa, ẩm thực, sinh hoạt, nhiều nét khác với cộng đồng chung.

Bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe, nơi lưu giữ các di vật văn hóa và trang phục của hoàng gia Shan trong giai đoạn ấy.

Dừng chân bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe Myanmar ! Photo Samgoshare
Dừng chân bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe Myanmar. Photo Samgoshare

Ngày đặt chân vào bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe với nét quạnh quẻ và cô đơn thật lạ. Bảo tàng là một tòa nhà thấp tầng ở giữa có bảo tháp cao vút lên. Kiến trúc pha trọn giữa Phật giáo và hoàng gia, kết cấu bằng gỗ, tường xây, mái tôn. Bảo tàng có khuôn viên rộng lớn im ắng hiu quạnh, sân trước trưng bày cỗ xe dành cho chúa vùng. Cây cối xưng quanh um tùm, vài chỗ sụp đổ trơ tường chưa trùng tu lại. Vé vào khá rẻ, tham quan toàn bộ cung điện hoàng gia xưa của bang Shan. Gồm tầng trệt và tầng lầu, du khách ít đến làm cho bảo tàng thêm buồn tẻ.

Kiến trúc cung điện

Ngày trước bảo tàng là cung điện của nhiều vương triều Shan. Cung điện Nyaung Shwe bị cháy năm 1908 và được xây dựng lại vào năm 1913 mất mười năm mới hoàn thành. Cung điện có hai tầng, bảy tầng mái như bảo tháp và ba sảnh chính. Sảnh tiếp đón các người dân hai lần một năm với ngai vàng ấn tượng. Bên trong đặt các tượng Phật từ chùa Inle Phaung Daw Oo để người dân chiêm bái. Sảnh thứ hai để hoàng gia và các cận thần thảo luận các vấn đề quốc gia đại sự. Sảnh thứ ba kín đáo hơn để hoàng gia cùng cố vấn bàn về  gia đình, hoàng gia và tôn giáo. Ngoài ra con có nơi ở nhà phía Nam Dawei dành cho mẹ và vợ hoàng gia, nhà phía Bắc dành cho chúa và các con trai.

Năm 1886 chế độ quân chủ của Myanmar bị bãi bỏ sau khi đế quốc Anh xâm lược hoàn toàn. Myanmar như một tiểu thuộc địa Anh Quốc bị cai trị từ Calcutta. Trong thời bị thuộc địa Anh vẫn còn mười mấy khu tự trị như vương triều Shan Saophas. Mãi đến năm 1948 Myanmar giành độc lập, năm 1959 liên hiệp Miến Điện ra đời và các chúa vùng mất dần vai trò tự trị của mình. Hoàng gia Shan đã tự trị một vùng Myanmar rộng lớn, khu vực phát triển mạnh mẽ trước khi lụi tàn. Kết thúc triều đại, cung điện xưa trở thành bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe. 

Thực tại đầy suy tư

Bảo tàng có nhiều di vật như bàn, ghế, gường, tủ, gương và nhiều thứ vật dụng sinh hoạt khác. Vũ khí thô sơ kiếm, mủ nón bảo vệ của hoàng gia Shan. Tượng thờ các thánh tích của Phật cùng các đời vua trước nằm trang nghiêm im lìm. Lang thang trong cung điện rộng rãi mát mẻ, chậm rãi tha hồ quan sát. Nổi bật nhất là các bộ trang phục của các triều chúa tự trị tại khu vực. Thiết kế trang phục từ hơn trăm năm trước vẫn rất đẹp, đường nét thanh lịch và sắc màu cô đọng. Những mẫu quần áo hoàng gia được bảo vệ cẩn thận và trưng bày rõ nét. Ngẩn ngơ nhìn trang phục và di vật thời cận đại của hoàng gia Shan.

Đời có một lần dừng chân bảo tàng văn hóa Nyaung Shwe Myanmar. Lúc tôi bước ra ngoài sân thượng tầng hai, nhìn trời xanh chang nắng và mây trắng vờn bay. Chạnh lòng chợt nghĩ đến giai đoạn gần 400 năm lịch sử. Từ ngày tướng Nguyễn Hoàng đặt chân vào Thuận Hóa 1558 đến nay. Vậy các trang phục của vua, chúa Nguyễn giờ trôi dạt phương nào? Đem theo nỗi buồn man mác cũng đến lúc phải tạm biệt nơi này. 

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Giới thiệu kênh EatSleepYangon du lịch Myanmar !

Samgoshare lần đầu giới thiệu kênh EatSleepYangon du lịch Myanmar trên Youtube như muốn quảng …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.