Gia Hội một chiều nhiều khoảnh khắc đáng nhớ

Một chiều nhiều khoảnh khắc đáng nhớ trong Samgoshare một cảm tác bất ngờ. Khi một chiều Sài Thành đổ mưa xối xả. Cơn mưa làm hắn chạnh lòng nhớ đến cuộc hội ngộ thứ bảy tuần trước. Một cuộc hội ngộ đầy thi vị đầm ấm. Nhiều khoảnh khắc đẹp của bạn bè hiện về đâu đó của học trò Gia Hôi thân thương. 

Ký ức những tưởng ngủ êm đềm đâu đó trong ngăn bàn của tuổi học trò. Chợt một chiều tỉnh thức đột ngột ùa về đầy mộng mị. Tôi của chiều hôm ấy là tôi của hiện tại hoà trộn với tôi trong quá khứ. Biết đâu đó tôi của hôm qua trong chớp mắt tương đối của mũi tên thời gian. Ba mươi lăm năm con số lượng định của toán học như phép thử tìm nghiệm nguyên của tình thầy trò, tình bằng hữu bạn bè dưới mái trường phổ thông Gia Hội thành phố Huế. 

Hiện tại trước mắt tôi màu xanh cây cối trong sân trường hoà trộn sắc màu các tà áo dài như một bức tranh đa sắc độc đáo. Đồng hành với sắc màu của các học trò lớn, rộn ràng tiếng nói cười, tiếng mi tao gọi nhau của các mái đầu hai thứ tóc. Màu của thời gian dẫu đã phôi pha đâu đó vẫn khuất phục trước sắc tím đậm đà tháng ngày của cố đô Huế. Nhiều người không còn nhớ nhau dù học chung một lớp. Bởi đôi khi quá lâu không có dịp gặp nhau. Hình hài mình hạc xương mai của thuở ấy chỉ còn dĩ vãng xa mờ.

Ba mươi lăm năm như chớp mắt

Như điều không thể vẫn hiện diện ngỡ ngàng ngập tràn trong một chiều trên sân trường Gia Hội. Sân trường ngày ấy chỉ đất cát và rễ cây lồi lõm, rộng lớn. Lũ chúng tôi chạy một vòng thể dục đã ná thở ra khói. Nay sân đã lát gạch sạch sẽ nhìn chợt nhỏ nhoi đến bất ngờ. Những gốc phượng liệu có còn lưu giữ ký hiệu của ai đó đã ngợm nghịch khắc lên thân? Ba mươi lăm năm thời gian khá dài của một đời người. Tuổi thanh xuân, khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Sức trẻ tung bay muôn phương đã mệt mõi muốn trở về nương nhờ chút tình bạn bè, tình quê hương. 

Tôi chậm rãi bước lên từng bậc thang mòn theo dấu chân của thầy trò Gia Hội. Biết bao thế hệ đã đi qua, các bậc thang vẫn lặng lẽ nâng từng bước chân chúng tôi. Vào lớp bàn ghế đã thay đổi chỉ hình ảnh các bạn hiện về nhạt nhoà từ quá khứ mơ hồ nhưng rõ ràng đẫy đà trong hiện tại. Mấy khi được trở lại trường với không khí có một không hai này. Có nhiều bạn thiếu may mắn đã rời xa chúng ta mãi mãi. Nhiều bạn bận rộn công việc không sắp xếp được, các bạn ở xa mù khơi chưa thể đồng hành.

Mái đầu bàng bạc màu sương

Sự thiếu vắng ấy như một tất yếu của cuộc đời. Tôi nhìn những mái đầu đã bàng bạc một màu sương trắng thảng thốt nhận ra rằng, ừ rồi thế hệ mình cũng già theo năm tháng. Tôi cố gắng ghi lại một phần khoảnh khắc trở về của các bạn trong một chiều nhẹ vương sắc Huế. Bạn bè tôi tung tăng, rộn rã với mấy O, mấy Mệ, mấy Ôn thật đẹp. Dù ngày mai mỗi người mỗi ngã theo các con đường đã chọn. Những khoảnh khắc trở về tuổi học trò của các bạn vô tình làm đầy thêm hành trang trong miền ký ức đẹp của một người viễn xứ. Tôi nhớ đến câu hát “ chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy“. Cám ơn đời cho Ta nhiều khoảnh khắc đáng nhớ. Rứa thôi hí.

  Thân tặng các bạn Gia Hội Khóa 80-83.  Chiều cuối tuần nhớ các bạn 4/8.

 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

One comment

  1. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ , chỉ vé đi thôi không cần quay trở lại ….Còn bao nhiêu dịp để gặp nhau nhỉ , cuộc sống cứ quay vần với công việc , con cái , gia đình và cả kế mưu sinh để nhiều khi sống cùng trong một thành phố mà khô g hề gặp được nhau !!! Cám ơn tất cả , thầy cô và bạn đồng khoá đã cho tôi một khoảnh khắc yêu thương để nhớ về … 💕

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.