Giao lưu người dân Iran trên chuyến tàu !

Tôi đã có các cuộc giao lưu với người dân Iran trên chuyến tàu đầy kỹ niệm. Gạt qua sự bị ảnh hưởng bới cấm vận, người dân Iran thật thân thiện và dễ mến vô cùng. Không ngờ có ngày mình rơi vào một miền văn hóa khác biệt hoàn toàn. Chốn xa vẫn thấy ấm lòng bởi sự hiếu khách đặc biệt của dân xứ này. Cám ơn nhiều. 

Tôi nhớ các gương mặt Iran.

Sau khi đêm thật khó ngủ làm tôi nhớ lại các gương mặt vừa giao lưu trên tàu lúc đêm mới bắt đầu. Không thể nghĩ rằng có ngày tôi như người “ngoài hành tinh” được gặp gỡ người dân Iran. Chuyện xuất hiện một du khách Việt hiếm hoi trên chuyến tàu dài từ Tabriz về Mashhad đã bắt đầu được lan tỏa. Từng nhóm người tới nhìn vào phòng tìm thằng tôi và giơ tay lên chào. Có em sinh viên tới bắt chuyện khá vui vẻ và linh hoạt. Em hỏi tình hình chung của Việt Nam với sự quan tâm làm tôi bất ngờ.

Em nói Việt Nam sản xuất hàng tốt. Mãi sau tình cờ trên chuyến tàu ra sân bay từ Teheran tôi mới thật sự thấu hiểu. Tôi không thể ngờ rằng người ta yêu Việt Nam đến mức nào. Hàng hóa xuất khẩu từ Việt Nam như điện thoại Samsung, giày thể thao các loại và quần áo có Made in Việt Nam là niềm yêu thích của người dân nơi đây. Họ đâu cần biết ai làm chủ hay làm thuê, hàng hóa làm ra tại xứ Việt là OK. Tôi được khen lây vì con dân đất Việt. Thương hiệu quốc gia lần đầu tiên làm tôi tự hào một cách chưa từng nghĩ tới. Chào cám ơn người dân của xứ sở chân tình Iran.

Chàng phi công cứu hộ.

Người thứ hai trò chuyện xôm tụ với các bạn bè bản xứ khác trên tàu là phi công lái trực thăng cấp cứu. Anh đưa khoe với tôi tờ báo mới đăng ảnh mình và máy bay cấp cứu thành công. Như vậy tại nước Iran có trực thăng cấp cứu cho dân ở vùng xa vùng sâu khi cần thiết. Thật đáng kinh ngạc. Chàng phi công được lên báo đã thường xuyên lái máy bay nên xem như chuyện thường ngày. Toa tàu có chàng trai Việt tự nhiên ồn ào vui nhộn hẳn lên. Họ tò mò, hiếu kỳ hay từ lâu ngưỡng mộ hai chữ Việt Nam.

Tôi không thể hiểu được. Ví như mới cách đây hai hôm, lúc lang thang Tehran tôi vào quán ăn Pizza. Ăn xong nhờ tính tiền chàng chủ quán hỏi tôi từ đâu đến. Trả lời từ thiên đường Việt xứ chàng hối hả muốn Selfie với tôi và không tính tiền bánh Pizza. Tôi không thể nào hiểu được sự thiện lành và chân tình lạ lùng như vậy. Đêm khuya tâm trí lướt qua nhiều gương mặt mà tôi đã gặp trong mấy ngày qua. Đôi mắt hút hồn của em gái trong cung cấm Golestan hay nụ cười hồn nhiên của mấy bạn già uống trà trong xóm nhỏ. Hay gần nhất là gương mặt và đôi mắt biết nói của hai em trong gia đình chàng kỹ sư cơ khí.

Nỗi buốn cấm vận.

Gần bốn mươi năm cấm vận là nỗi buồn vô hạn của người dân Ba Tư. Tôi luôn mong ước, các Giáo chủ biết nỗi lòng của người dân Iran. Biết vượt qua khác biệt văn hóa toàn cầu. Từ đó có chính sách phù hợp để giao lưu hội nhập với thế giới rộng mở bên ngoài. Người dân của bất cứ dân tộc nào cũng có quyền được làm Người theo đúng nghĩa của nó. Giao lưu với người dân Iran là một kỹ niệm thật khó quên.   

Photo Samgoshare 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Dạo chợ đêm ẩm thực thị trấn Nyaung Shwe ! Photo Samgoshare

Dạo chợ đêm ẩm thực thị trấn Nyaung Shwe !

Sau khi xem biễu điễn múa rối cả nhóm lượn một vòng thị trấn xem …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.