Hoàng hôn như nỗi buồn người dân Iran !

Mục đích tôi đi tàu hỏa để ngắm cảnh của đất nước Iran. Hoàng hôn vàng rực như nỗi buồn người dân Iran cho Samgoshare nhiều suy ngẫm. Thú vị là nỗi buồn của chàng kỹ sư cơ khí cũng gần như tôi. Thật lạ khi hai đất nước khác xa nhau về văn hóa.

Chuyến tàu hoàng hôn trên xứ Iran.

Hoàng hôn dần buông, ánh sáng vàng vọt hắt lên các công trình gần các nhà ga chuyển tiếp. Một màu vàng không tưởng. Sau này khi ngồi nhìn lại các clip đã quay từ Ipad Air cùi mà giật mình. Không bao giờ biết được là mình lại gặp ánh vàng đẹp nao lòng như vậy. Do sự phản chiếu sắc vàng từ đất hay nỗi lòng người dân Iran. Hoàng hôn buông trên bình nguyên bán sa mạc bao la trôi khá chậm. Tôi có cảm giác như nơi đất hoang hóa khô cằn khó khai thác này sinh ra để thử lòng con người. Không biết người dân vùng này họ sẽ sinh sống ra sao ?  

Nhiều tảng đá to lớn, nhiều quả núi hình thù kỳ quái lúc ẩn lúc hiện. Tôi như lạc vào vương quốc kỳ bí nào đó của thế giới cổ tích đầy ma mị. Liệu nàng công chúa diễm lệ Ba Tư năm nào có lưu dấu chân mình trong chốn nay. Trong 1001 câu chuyện liệu có đêm nào nàng đã ngang qua đây. Đêm xuống không quay được gì tôi lắng nghe tâm sự đầy trầm mặc của chàng rể ông già. Chàng kỹ sư cơ khí ít nói không ngờ đầy nỗi ưu tư về đất nước.

Chàng bảo mình “Anh nhìn thấy bên kia bờ vịnh Ba Tư không? Càng nhìn tôi càng buốn. Nhìn các nước như Qatar, tiểu vương quốc Arab, Arab Saudi quá phát triển. Lẽ ra nước mình đã phát triển như vậy hoặc hơn. Đất nước này đã từng là số một của vùng này. Bây giờ thua nhiều nước xung quanh“.

Lịch sử có nhiều tương đồng kỳ lạ.

Tôi không ngờ là câu chuyện về đất nước xa xôi của Iran huyền bí lại giống nước Việt đến vậy. Nỗi buồn của chàng kỹ sư cơ khí quá giống Samgoshare và bạn bè khi nghĩ về đất nước mình. Con đường đi của nhân dân hai nước, khác nhau về chế độ sao giống nhau đến bất ngờ. Đích cuối cùng của mọi cuộc cách mạng là sự phát triển của đất nước ngang tầm thời đại. Nếu không làm được điều đó thì mọi sự hy sinh của dân tộc vô nghĩa đến nhường nào. Bên ngoài toa tàu trời tối đen như mực. Vào khu núi đá không có người sinh sống, chỉ nghe tiếng tàu chạy vang lên trong đêm vắng.  

Điều thú vị của đêm đó là tôi được nhiều người chụp hình. Cả một toa tàu lan truyền thế nào chưa rõ. Họ cứ đến nhìn vào thằng Việt tôi và cười hoặc xin chụp một cái. Chụp riêng có, chung có là kỹ niệm đầy bất ngờ nhất trong đời phiêu lãng. Cho dù nỗi buồn người dân Iran xâm lấn nhưng tôi tin trong từng nụ cười và ánh mắt khát khao của họ. Đoạn phim dưới đây quay lai cảnh hoàng hôn trên đường từ Tabriz về Mashhad. Nhờ giọng ca vàng Bolero chuyên chở một ít nỗi lòng của người dân Iran.

Creator Samgoshare. Singer Phương Anh. Music – Chuyến tàu hoàng hôn – Nhạc sỹ Minh Kỳ – Nhạc sỹ Hoài Linh. 

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Chào thành phố Kumamoto mùa anh đào vẫy gọi. Photo Samgoshare

Chào thành phố Kumamoto mùa anh đào vẫy gọi !

Chào thành phố Kumamoto mùa anh đào vẫy gọi kể tiếp chuyện rong chơi. Sáng từ …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.