Kỹ niệm xuất ngoại ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy thuở sinh viên quá nghèo không có máy chụp hình ghi lại những gì được chứng kiến. Người kể chuyện rong muốn viết về đất nước Latvia từ lâu. Hồi ức Latvia với hy vọng ngày nào đó sẽ trở lại thăm chốn cũ. Chuyện Latvia thời xa vắng như một động lực thúc đẩy cho quá trình này. Kỹ niệm xuất ngoại ngày ấy và bây giờ nhìn lại chặng đường đã qua. Mỗi thời mỗi khác các chuyến xuất ngoại học tập du lịch hay công việc luôn để lại những kỹ niệm. Chú ý quan sát sẽ luôn học hỏi được điều gì đó.

Lần đầu xuất ngoại Latvia

Lần đầu tiên được xuất ngoại sang đất nước Latvia như một kỷ niệm thật khó quên. Những câu chuyện kể bằng mắt thấy tai nghe về những chuyện vui buồn đã qua trên xứ người. Thời gian sống hơn sáu tháng tại Lavia đã cho chúng tôi nhìn được những con người khác, một thế giới khác. Từ đó giúp cho bản thân nhìn cuộc sống với một nhãn quang rất khác. Thay đổi hoàn toàn suy tư về thân phận cuộc đời. Chứng kiến con người cảnh sắc từ Hè tươi mới, sang Thu dịu ngọt, đến Đông tuyết rơi lạnh tái tê mới hiểu hơn về đất nước Latvia đang sống. Trong những khoảnh khắc ấy chợt thương quê hương Việt đến nao lòng. Quê Việt vất vả khốn khó thuở ấy vẫn đầy ắp tình yêu từ cuộc sống.

Kỹ niệm xuất ngoại ngày ấy và bây giờ ! Photo Samgoshare
Kỹ niệm xuất ngoại ngày ấy và bây giờ. Photo Samgoshare

Hơn ba mươi năm trôi qua thời gian đủ dài cho những băn khoăn, suy nghĩ thời trẻ nay đã khác. Những mái đầu xanh cùng học với nhau trong trường đại Học BKĐN nay đã điểm bạc. Những người bạn cùng thời, cùng phòng, cùng buồn vui trên các nẽo đường viễn xứ. Nhiều mái đầu đã trắng phơ theo sương gió, nay có người đã trở về với cát bụi vĩnh hằng. Sinh viên thuở ấy nhiều mơ mộng luôn tự hỏi hạnh phúc là gì? Một thuở nhà trường dạy lũ chúng tôi khẩu hiệu hạnh phúc là đấu tranh. (Karl Marx). Câu khẩu hiệu giăng đầy từ cửa miệng của các thầy cô dạy Triết. 

Ăn mày dĩ vãng

Thời khốn khó cứ tin hạnh phúc có từ đấu tranh nào biết đấu tranh với ai cho cái gì? Càng lớn càng thấy sự vớ vẩn của khẩu hiệu. Nhìn lại một thuở chúng tôi mỗi khi gặp nhau ôn lại kỹ niệm mà cười trào nước mắt. Bởi dù thế nào cũng đã qua, quá khứ không sống dậy bằng hiện tại. Cố gắng ghi chép lại như một cách ăn mày dĩ vãng. Một kẻ ăn mày thiện lành kể chuyện một cách chân thực nhất như nó đã có. Vài bạn bè lâu ngày gặp lại, cứ ngỡ phải sống tại nước ngoài bởi tính cách luôn hướng ngoại. Mĩm cười bảo ở đâu cũng sống được, điều này như một minh định cho việc đã an bài của vài chục năm trước.

Ngay nay người Việt Nam xuất ngoại dễ như ăn bánh mì buổi sáng. Mua cái vé khuyến mãi có thể vi vu 10 nước Đông Nam Á nhẹ nhàng. Nhớ lại thuở ấy người dân muốn xuất ngoại phải qua nhiều thủ tục xét duyệt. Đôi với thành phần gia đình phải có lý lịch chauw được rõ ràng đàng hoàng trong sáng. Thời hòa bình, không còn bom đạn, chiến tranh nhưng hàng ngàn vấn đề người dân phải đương đầu thật không tưởng. Thuở sinh viên, nhiều chuyện chỉ cần nhớ lại đã không thể nào hiểu nổi, làm sao lũ chúng tôi vẫn “sống sót” qua các hoàn cảnh như vậy.

Xuất sắc để xuất khẩu

Kết thúc gần năm năm cày cuốc tại giảng đường đại học BKĐN với biết bao kỹ niệm. Nhờ bước vào thời kỳ đổi mới, trưởng mở rộng quan hệ với đại học Bách Khoa Riga. Trường chọn 17 sinh viên xuất sắc ngành xây dựng để thử nghiệm “xuất khẩu” bang giao bước đầu. Kakaka, nhiệm vụ chính trị thật cao cả mà chúng tôi lúc đó chưa lường hết được cứ “đi ngoài ra nước” đã là hạnh phúc tột cùng.

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.