Mạn đàm chuyện chia sẻ bên tách trà Dimah !

Samgoshare với slogan đi… cảm nhận và chia sẻ đã đưa lên trang web của mình kha khá bài viết. Thú vị của người đi và chia sẻ như được sống thêm một lần nữa với tất cả ký ức riêng có. Nhiều người sẽ thắc mắc sao viết được nhiều bài đến vậy. Nay mạn đàm chuyện chia sẻ bên tách trà Dimah thử hắn có bí quyết gì.

Nhật ký ngày ấy hắn viết.

Tôi muốn đi vào luôn vấn đề. Bí quyết của tôi là chịu khó quan sát, viết nhật ký và đọc sách khi có thể. Quay phim hay chụp ảnh cũng là cách ghi chép bằng hình ảnh. Khi xem lại cho ta hình dung cả một chiều không thời gian từ quá khứ. Cứ ghi nhận hình ảnh trước, nhiều điều sẽ vỡ vạc ra khi tình cờ xem lại một chương trình như Discovery trên tivi chẳng hạn. Tôi không có chủ trương chia sẻ từng cách đi như hướng dẫn viên du lịch. Mục đích chia sẻ sự cảm nhận riêng mình, bạn nào thích tìm hiểu muốn đến, ắt sẽ tìm hiểu sâu hơn. Mạn đàm chuyện chia sẻ nhấn mạnh yếu tố khi đã muốn, đường đi ngay dưới chân mình.  

Khi du lịch dường như tôi làm việc liên tục ngay cả khi nghỉ ngơi. Ví như khi ngồi nghỉ tại quảng trường di sản văn hóa Naghsh-i Jahan vì quá mõi chân, hắn viết. “…Có một ngày tình cờ bạn lạc vào một không thời gian khác, một không gian hoàn toàn vắng thanh âm quê Việt. Bạn không nghe tiếng mưa rơi, không nghe tiếng xe cộ hay tiếng “zô zô” của bè bạn bên những ly bia vàng chóe. Bạn chỉ ngồi thả hồn mình vào một chiều không thời gian xứ khác để nghe. ”…Lời nào của cây lời nào cỏ lạ. Một chiều ngồi “say”  một đời thật nhẹ ngày qua. Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ. Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa ..” (TCS ).

Những đoản văn ngăn ngắn

Đoản văn như vậy đôi khi đọc lại cho Ta hình dung cả một chiều viễn xứ. “Vâng ! tôi đã mang theo thanh âm của Trịnh để nghe trong những lúc “cô đơn” xứ người. Tôi làm sao có thể quên khoảng lặng của một chiều hoàng hôn đắm mình ở quảng trường di sản Naghsh-i Jahan với một chút còn lại của ngôn ngữ Việt bên tai. Khái niệm thời gian đôi khi không tồn tại trong một chiều nhìn mây trôi bàng bạc một màu xa vắng. Vài trăm năm trước quảng trường này có gì và một trăm năm sau quảng trường này còn gì hắn sẽ không bao giờ biết rõ. Chỉ biết rằng một ngày nào đó, hắn sẽ vẫn nhớ có lần ngồi đây để hít thở, thư giãn, ngắm nhìn và đắm mình trong một không thời gian khác xứ người.

Quảng trường Naqsh-e Jahan tại Isfahan Iran.
Mạn đàm chuyện chia sẻ bên tách trà Dimah ! Photo Samgoshare

Chiều xuống, nước ở hồ trong quảng trường mới bắt đầu phun. Những ánh đèn vàng có, trắng có được bật lên làm không gian mang một sắc thái mới. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng leng keng của chuông ngựa thồ du khách đi qua lẫn trong tiếng nhạc Trịnh. Nghe cùng lúc hai âm thanh cũng lạ tai đôi chút, có chi mô.”

Nhờ công nghệ số lưu giữ nên khi cần đem ra sử dụng thật là nhất cữ lưỡng tiện. Viết một ngày một bài trên trang web như chuyện cơm ăn nước uống hàng ngày. Trong thế giới chia sẻ bạn cho được gì cứ cho, chứa trong ổ cứng nhiều cũng nặng lắm. Mạn đàm chuyện chia sẻ bên tách trà Dimah rứa thôi !

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Tham quan bảo tàng lịch sử tự nhiên Osaka !Photo Samgoshare

Tham quan bảo tàng lịch sử tự nhiên Osaka !

Sau khi ghé chơi lâu đài đá Osaka vào mùa hè năm ấy. Tôi tiếp …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!