Một ngày làm việc tại công trường Kuwait

Mỗi năm năm lại chợt có dịp nhớ lại quá khứ “mần nghề”. Nhận lời từ người em gái quen viết bài cho một quyển kỷ yếu quan trọng. Bài “một ngày làm việc tại công trường Kuwait” ra đời từ đó. Sau khi bài in vào sách mới đưa vào đây lưu giữ như một kỹ niệm thi vị.

Xây dựng là một nghề gian khổ vất vả mà rủi ro cao trong mọi công đoạn. Nhiều người ngoài thường bảo nghề này cực khổ nhưng vinh quang. Công trình luôn bắt đầu từ bãi đất trống, cỏ mọc um tùm hay ao tù nước đọng. Sau thời gian thi công, nhiều công trình có kiến trúc to lớn hoành tráng làm đẹp bộ mặt đô thị. Và đời người xây dựng lại chia tay chuẩn bị cho dự án khác. Phải chăng đó là vinh quang? Người làm nghề luôn tự hào đã tham gia vào quá trình điểm trang cho gương mặt của không thời gian của đô thị.

Chuyến đi bất ngờ

Tình cờ có một ngày qua công ty XD HB đưa sang làm việc tận xứ Kuwait xa xôi. Vậy liệu một ngày làm việc ở đất nước này có khác gì so với quê hương Việt Nam? Nhớ lại ngày ấy, anh em công nhân cùng ban chỉ huy công trường tạm trú tại chung cư ở thành phố Fahaheel, cách thủ đô Kuwait khoảng 40 cây số. Từ đây đến công trường xây dựng nhà máy lọc dầu khoảng 70 cây số. Sáng sớm xe đưa đi khoảng hơn một tiếng đồng hồ, chiều về cũng tương tự.

Một ngày làm việc của chúng tôi bắt đầu từ ba anh “công nhân đầu bếp” dậy rất sớm. Công việc thường ngày nấu cơm cùng ba món thuần Việt gồm món mặn, đồ xào và canh. Thức ăn được chuẩn bị cho bữa ăn sáng và bới theo cho bữa trưa. Hôm dậy sớm, trong không gian khu vực bếp, nhìn dãy cà men bóng loáng sắp từng lớp, có ghi tên từng người. Mỗi anh đang phụ chia thức ăn vào cà men. Bên phòng khác bữa sáng đã lên mâm chờ đợi. Vào lúc trời còn chưa tờ mờ sáng, anh em công nhân đã dậy vệ sinh cá nhân và mời nhau ăn sáng.

Mỗi ngày như mọi ngày

Tiếng gọi nhau í ơi, tiếng đũa muỗng lẻng xẻng hòa trong không khí ồn ào của anh em. Cả đời tôi ít ăn sáng vào lúc khí sớm như này nhưng phải cố gắng làm quen. Có thực mới vực được đạo ăn để mà sống trước đã. Kết thúc bữa sáng nhìn ra cửa sổ Fahaheel vẫn còn chưa thức giấc. Bãi xe rộng lớn trước mắt vẫn im lìm bất động. Xa xa ngọn đuốc của nhà máy lọc dầu vẫn rực cháy. Tài nguyên đất nước Kuwait không có gì ngoài dầu mỏ. Hàng cbục nhà máy lọc dầu trên khắp mảnh đất nhỏ bé này. Kết thúc bữa sáng mỗi người một cà men, chuẩn bị mặc đồng phục lên đường. Tôi mặc bộ áo liền quần rộng thùng thình mà cười một mình.

Anh en đợi chờ xe mỗi sáng sớm
Anh en đợi chờ xe mỗi sáng sớm. Photo Samgoshare

Anh em công nhân xuống sân đợi xe khi ánh đèn đường vẫn còn hắt ánh sáng vàng vọt. Bãi xe mờ ảo nơi hàng trăm chiếc xe tải nằm ngủ qua đêm. Đến giờ hai chiếc xe đón công nhân đến, kiểm tra nhanh quân số, xuất phát lúc 5h30. Xe chạy hơn một giờ mới đến công trường. Lên xe, không ai bảo ai đều tranh thủ nghỉ ngơi. Những gương mặt đang còn ngái ngủ lại tiếp tục ngủ trong tiếng máy đều và lắc rung nhè nhẹ.

Công trường bát ngát

Mỗi ngày như mọi ngày chàng tài xế người Nepal chạy xe đến công trường đúng giờ. Từng anh em công nhân phải mang thẻ đến điểm danh ký tên. Sắp sếp phân phối công việc theo từng nhóm nhỏ phụ trách từng phần việc như đã kế hoạch. Mặt bằng công trường nhà máy lọc dầu quá rộng nên từ văn phòng công trường ra vị trí thi công thêm lần nữa từng nhóm lên xe trung chuyển. Công trình còn đang ngổn ngang, đường tạm lại gập ghềnh theo mỗi giai đoạn. Một ngày làm việc vẫn đang còn phía trước.

Góc công trường rộng bát ngát
Góc công trường rộng bát ngát tại Kuwait. Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.