Home / Asia / Nghe nhạc Trịnh trên tàu Shinkansen !

Nghe nhạc Trịnh trên tàu Shinkansen !

Nghe nhạc Trịnh trên tàu Shinkansen, một cảm nhận âm nhạc trong môi trường xa lạ. Gây thích thú cho tôi nên viết đôi dòng. Môi trường nghe nhạc đã tác động mạnh đến thụ cảm bản thân.

Sáng chia tay Kyoto

Tạm biệt Kyoto tàu chuyển bánh, phố xá xa xa trên núi hiện qua hai bên cửa sổ như một liveshow sinh động. Thoáng chốc đã tới Osaka. Chuyển đường ray để chuyển tàu. Nhà ga ở Osaka nhìn thoáng qua khá rộng. Chờ mấy phút tàu tới đúng giờ rồi lên. Không còn ngỡ ngàng như thuở ban đầu đi tàu Shinkansen nữa. Lên tàu xếp va ly gần cửa, xếp ba lô trên giá và lấy đồ nghề ra làm việc. Quan sát hai bên đường một việc khá lý thú. Bàn làm việc trên tàu như trên kiểu máy bay.

Sáng nay dậy khá sớm đi xe buýt tới ga Kyoto nên làm hơi buồn ngủ. Cố gắng lấy đồ nghề ra viết, lấy tai nghe xin năm trăm nhạc cho dễ chịu. Bất ngờ giọng hát Bằng Kiều vút cao trong câu mở đầu. “Gọi nắng cho vai em gầy đường xa gió bay…” làm mình tỉnh. Em đang ngồi bên cạnh dựa vào vai gầy guộc của mình làm một giấc. Do thức khuya chuẩn bị va ly cho cuộc hành phương Nam hôm nay. Bên ngoài trời đang nắng nhẹ, trong tai nghe ” nắng không gọi sầu”. Trong ánh nắng ngập tràn của bầu trời trong xanh Osaka làm cho Hạ trắng của Trịnh càng thêm thú vị. Thêm một trải nghiệm vừa lạ vừa quen, đi tàu Shinkansen nghe nhạc Trịnh !

Âm nhạc không biên giới

Trên nền tiếng bass êm dịu của tàu đang chạy, ô cửa nhỏ có phim sống động về cảnh vật xung quanh. Tôi chìm trong nhạc Trịnh dường như mọi giác quan cùng thổn thức. Trong toa tàu mỗi người mỗi việc. Người ngủ gà ngủ gật có, người dùng máy tính làm việc có, người chát chút chít có, còn mình cặm cụi viết. Ý tưởng nhiều khi tuôn như suối chảy.

Em trở mình dựa lưng vào mình ngủ tiếp, còn mình nghe “tôi đưa em về, chân em bước nhẹ, trời buồn gió cao, đời xin có nhau, dài cho mai sau”. Nghe Bằng Kiều hát trong khoảnh khắc này thật là mơ hồ chi lạ. Buông tay nhắm mắt lại, cảm nhận nhạc Trịnh trong không thời gian của xứ mặt trời mọc. Tự nhiên rơi vào một không thời gian hoàn toàn khác với nơi mình tồn tại. Không công việc, không điện thoại reo nhiều khi lạc lối về. Tôi đã nghe hàng trăm lần bản nhạc này sao hôm nay nghe thấm đẫm lạ lùng.

Bật nghe lại, lại nghe. Lúc Bằng Kiều tính gọi nắng một lần nữa chợt nghe loáng thoáng loa tàu nói. Nhìn vào thời gian sắp tới ga Hiroshima. Chuẩn bị hành lý xuống ga tìm về khách sạn. Chiều nay sẽ tới quần thể đền nổi tiếng Itsukushima, một di sản văn hóa thế giới.

Trên đường đi Hiroshima
Trên đường đi Hiroshima. Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò Wellington. Photo Samgoshare.

Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò Wellington !

Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò viết về chuyện Wellington xứ New Zealand. Những …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.