Nhật ký Iran trên chuyến tàu kỷ niệm !

Du lịch cùng viết nhật ký Iran trên chuyến tàu kỷ niệm, tranh thủ ghi lại kẻo quên của tôi. Ngày ấy tôi đã chia sẻ trên diễn đàn Phượt cho vui. Tôi ghi ” Ngày mười tám tháng mười, sau khi tham quan nhà thờ nổi tiếng Blue Mosque. Tôi vào vườn bên cạnh ngồi ngắm lại nhà thờ vấn vương tấc lòng và đi bộ về khách sạn Sahand. Tính đi taxi cho nhanh nhưng hỏi người bán hàng ven đường bảo cứ đi bộ. Về đến khách sạn đồng hồ chỉ hơn 12 giờ. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, sắp xếp đồ vào valy lên đường.

Di tích nhà thờ xanh tại Tabriz.
Di tích nhà thờ xanh tại Tabriz. Photo Samgoshare
Tạm biệt Tabriz !

Hôm qua có nhờ bác taxi quay lại đón ra ga đã chờ dưới nhà. Bác bảo giờ đó mới sắp xếp được. Quickly. Đúng 12h 30 tôi rời khách sạn, đoạn đường đến ga khoảng sáu, bảy cây số tưởng ngắn bỗng hoá dài như vô tận do kẹt xe. Những tưởng thoát Tehran đến Tabriz sẽ nhẹ nhàng, không ngờ buổi trưa đường ra ga lại trở nên đầy lo lắng. Khi viết lại nhật ký Iran vẫn còn chưa hoàn hồn. 

Bác già đưa tay chỉ đồng hồ bảo sẽ kịp lúc một giờ trưa. Ông cứ cười mĩm trong lúc mình cứ rút điện thoại ra nhìn thời gian trôi mà lòng như lửa đốt. Nhìn hàng xe dài dằng dặc, không biết phương án nào đây, nếu trễ sẽ sao? Đi xe buýt đường dài đến Mashhad hay về lại Tehran bỏ thành phố thiêng sôi động phía xa. Ngồi trên xe taxi nhìn thấy người lái xe hai bánh đứng chờ bên cạnh mà muốn được chở quá chừng. Đôi khi mê lang thang một chút, quên thời gian di chuyển thật khó lường đối với xứ lạ.

Vấn nạn kẹt xe như nhau

Kẹt xe tại Tabriz toàn xe hơi nên muốn thoát cũng không thể luồn lách. Tôi chợt thương một số khách du lịch đến xứ Việt, đi bộ đoạn đường Trường Sơn vào sân bay Sài Gòn trong chiều nước ngập kẹt xe. Con đường Trường Sơn vào sân bay Tân Sơn Nhất, hình ảnh phản chiếu rõ nhất nạn kẹt xe. Tại thành phố Tehran tương tự còn Tabriz ít hơn. Không hiểu sao trưa nay đường về Mashhad bỗng hóa dài quá đổi. Bác tài xế già lại cười khi nhìn gương mặt lo lắng của mình. Khổ một điều bác nói toàn tiếng bản địa nghe như nhạc dân tộc.

Cuối cùng đoạn đường ngắn bỗng dài bất ngờ ấy cũng kết thúc. Thanh toán taxi vừa chạy vừa kịp đẩy valy vô cửa, không kịp cảnh sát xác nhận như ga Tehran nữa. Nhân viên soát vé nhanh chóng xem nhanh vé điện tử tự in ấy. Tôi tìm toa tàu lại chạy muốn bở hơi tai đến toa số một, đưa nhanh vé cho nhân viên. Tôi nhảy lên tàu tìm phòng có số ghế của mình muốn mệt đứt hơi. Một kinh nghiệm quý báu cho dân phượt, mũi tên thời gian dường như không biết đợi chờ một ai. Mình thật may mắn trong mấy phút cuối.  (Viết trên chuyến tàu nhiều kỷ niệm ngày 18/10)

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Em gái Ấn nhảy hiphop bên sông Sabarmati. Photo Samgoshare

Em gái Ấn nhảy hiphop bên sông Sabarmati !

Ngồi ăn kem hóng gió mát đợi cho bớt nắng, thong thả dạo bộ xuống …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.