Nhật ký từ Shiraz những đôi mắt Iran !

Thói quen viết nhật ký hành trình trong những đợi chờ tại bến xe, bến tàu, nhà ga luôn có lợi về sau. Những gì diễn ra trước mắt ngày hôm đó có thể quên sau này. Ghi chép nhật ký luôn là nguồn tài liệu quí. Nhật ký từ Shiraz những đôi mắt Iran. 

Nhật ký ngày ấy.

Ngày ấy trong lúc đợi nhờ chuyến xe đêm ở bến xe bus Karandish Terminal. Hắn viết “Sự thân thiện một cách kỳ lạ của em gái bán vé tại bến xe bus Karandish Terminal. Em còn hỏi tên mình có ý nghĩa gì mới chết chứ. Khi mình giải thích em nở nụ cười bang giao quốc tế, xinh đến thế là cùng. Mình nói luôn my name is “Tofan” tiếng Iran về tên của mình, học được nhờ tài xế taxi. Nàng mở đôi mắt nâu to tròn và đậm đà nhìn mình. Quá may cho bần tăng Samgoshare. Nhờ nhiều ngày qua rèn luyện môn thị lực công, không tay chân bủn rủn rồi. Ôi – những đôi mắt Iran! 

Chiều nay mình đã tạm biệt Shiraz bằng cái nhìn xa xăm khi ánh hoàng hôn đang xuống. Tình cờ đọc từ ai đó đã viết “nếu đến Shiraz nhớ đến xem bảo tàng đá và nhìn thành phố trong ánh chiều buông”. Mình đã đến và thử làm đúng như vậy. Tuy nhiên nhìn thành phố lô nhô, nhà cửa cao thấp lộn xộn. Khung cảnh không cho mình một cảm xúc nào mạnh mẽ cả. Giống như nhìn quận Tân Bình, Gò Vấp ở Sài Thành vậy. Cả một phố chiều Shiraz trong hoàng hôn cũng không thể gây ấn tượng bằng đôi mắt của cô gái bán vé. Đôi khi đời thật lạ !

Giá vé xe bus theo giờ.

Em nhập vài động tác vé in ra, tôi đưa tờ 500000 Irr. Người đàn ông thối lại 200000 Irr.  Mình ngạc nhiên chỉ vào tờ giấy của người tiếp tân khách sạn là 350000 Irr. Ông à lên và nói chuyến đi 12pm đắt hơn 50000 Irr,. Tôi chợt hiểu giá vé xe bus nơi đây bán theo giờ, thật ấn tượng. Vé xe bus rẻ hơn đợi mong, chưa biết chất lượng thế nào cứ chờ xem. Biết thế này dân phượt cứ bus mà tiến. Trong chuyến đi này, vé từ Shiraz cho đến khi về lại Tehran chưa mua loại gì cả, tuỳ cơ ứng biến. Thật ra do không có tàu đi từ Shiraz về Isfahan hay từ Isfahan về Yazd. Xe bus là chọn lựa duy nhất có.

Bến xe liên tỉnh của Shiraz.
Một góc bến xe liên tỉnh của Shiraz. Photo Samgoshare.

Bây giờ là 20h 52’, tôi đang ngồi ở bến xe Karandish Terminal, nhìn ông đi qua bà đi lại mà viết. Đêm xuống dần kéo theo cái lành lạnh, khí hậu thật khó lường ở xứ người. Ngày khá nóng nắng ngập tràn khi gió thổi đem cái lạnh, đêm về lạnh thật sự. Dẫu biết khí hậu của bình nguyên bán sa mạc khá khắc nghiệt nhưng khi sống với nó mới giật mình. Sự thích ứng của kẻ nhiệt đới vẫn có giới hạn so với chênh lệch nhiệt độ đêm ngày. Lạnh khô khác hoàn toàn với ẩm ướt xứ Việt. Cái lạnh không nói gì cứ âm thầm len lỏi, thấm dần dần vào từng ngóc ngách bản thân.   

Tạm biệt Shiraz.

Làm sao biết trước cuộc đời, có ngày tôi ngồi chờ tại bến xe xa lạ này. Còn hai tiếng nữa tôi rời Shiraz, tạm biệt thành phố có nhiều nơi đã đến. Tạm biệt một phế tích Persepolis trong chuyến tham quan nhiều kỷ niệm. Thương nhớ những bông hoa giữa sa mạc nở rộ trong những ngày mưa ít ỏi. Samgoshare vẫn tìm theo dấu nàng Scheherazade trong hành trình phiêu bạt Iran.” Nhật ký từ Shiraz của Samgoshare.

Vé xe và phần cho hành khách.
Vé xe và phần cho hành khách. Photo Samgoshare.

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Tiếng đàn hạc cầm giữa đô hội phù hoa Milan ! Photo Samgoshare.

Tiếng đàn hạc cầm giữa đô hội phù hoa Milan !

Nhiều lúc lang thang thang phố xá, chợt nghe đâu đó vong lại tiếng đàn …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.