Samgoshare trên đường vào làng Jorinji !

Samgoshare trên đường vào làng Jorinji một mình đơn độc tiến bước. Hành trình tìm làng Jorinji chưa biết thế nào, còn chờ phía trước. Mặc cho trời chang nắng tôi cứ đi như chuyến phiêu du với mây trời và cây cỏ.

Trên xe buýt vắng người đúng giờ là chạy. Xe đưa tôi tới một trạm dừng trước khi rẽ vào con đường làng. Từ đây vào đó khi chưa biết đó là đâu nên phải đi bộ. Trời đã vào trưa, nắng bắt đầu nhưng không gay gắt lắm. Ghé quán bên đường mua chai nước cho chuyến đi vào làng một buổi trưa. Hắn sẽ không bao giờ quên buổi trưa hôm ấy.

Đường vào làng Jorinji

Con đường vào làng không đơn giản như tôi nghĩ nhưng muốn nên cứ đi. Đường sạch sẽ thẳng tắp dài vời vợi. Hai bên đường lúa mới cấy có màu xanh nhẹ nhàng. Tôi theo Google Maps nên đúng hay sai nhờ trời. Đi được một đoạn, thấy một con chim trắng như cò trắng quê mình cứ bay chầm chậm phía trước như người dẫn đường. Linh cảm mách bảo hình như đang đúng đường. Con cò trắng chao liệng mấy cái rồi bay xa. Khoảng mười, mười lăm phút, cò quay lại bay từ phía sau ra trước theo con đường tiến vào làng. Tịnh không một bóng người !

Chợt nhớ đến tiền nhân thuở trước bôn ba hải ngoại đã đến đây và đi trên con đường làng này. Lúc đó làm chi có đường đàng hoàng như bây giờ. Nghĩ đến tiền nhân lại tiếp cho hắn một chút sức mạnh để tiến bước không chút ngại ngần. 

Thuở xa xưa ấy vào năm 1918.

Ông già bến Ngự Phan Bội Châu đã đi trên con đường làng này. Đến gặp ân nhân đã giúp đỡ cho bao nhiêu học trò của mình qua cơn bỉ cực. Lúc ấy năm 1907, chính quyền Pháp và Nhật ký kết một cam kết với nhau. Trục xuất tất cả các du học sinh của phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục, hào khí một thời về lại nước Việt. Hiệp định có hiệu lực vào năm 1909.

Thử tưởng tượng, thuở ấy cảnh sát Nhật luôn luôn truy lùng đuổi bắt những du học sinh có mầm mống cứu nước. Vậy mà có một người bác sỹ quê hương tại xứ khỉ ho cò gáy Jorinji. Ông đã chìa tay nghĩa khí giúp đỡ, thật là vô tiền khoáng hậu ! Người bác sỹ ngày ấy có tên Abasa Sakirato (1867-1910). Câu chuyện đầy cảm động này được dựng thành phim truyền hình nhiều tập Người cộng sự. Chiếu trên ti vi của Việt Nam và Nhật bản năm 2013.

Con đường ngày xưa tiền nhân đã đi. Liệu ngày xưa ấy con đường có đẹp như bây giờ hay chỉ là đường đất ? Liệu ngày xưa điện đã đến đây chưa ? Hay chỉ xài đèn sáp, đèn dầu hỏa và hai bên ruộng vẫn một màu xanh như bây gờ. Tôi chỉ là kẻ hậu bối chốn xa muốn tìm một chút kỷ niệm của tiền nhân đã đi lại con đường này mà nhớ.

Photo Samgoshare

About Quoc Sam

I am Sam. I am Vietnamese. I was born and grew up in Hue - the ancient capital of Vietnam. Hue is a peaceful small town with the romantic Hương river flows through. I live and work in the Saigon city - a city crowded and lively

Check Also

Ghé quán cà phê Leopold lâu đời nhất Mumbai. Photo Samgoshare

Ghé quán cà phê Leopold lâu đời nhất Mumbai !

Người Ấn ngày trước chưa biết khái niệm uống trà hay cà phê. Khi người …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.